THÁNG TƯ NGẬM NGÙI

 

XeTang.JPG

 

 

Đă gần nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi lần tháng  về  ḷng tôi lại ngậm ngùiđau xótĐúng như tay trùm cộng sản miền Nam 

 Văn Kiệt nóingày 30/4 đến th́  triệu người vui  triệu 

người buồnTôi nằm trong số triệu người buồn hay nói theo Huy Đức trong cuốn Bên thắng cuộc tôi  người ở “bên thua cuộc”.

 

Khi cổng của dinh Độc Lập bị mở toang bằng cái húc của xe tăng  cộng sản cũng  lúc cánh cửa tương lai của tôi bị đóng lại.

 

Sau 10 nămdạy học từ miền tây đến miền đông tôi được thuyên 

chuyển về Trung Tâm Giáo Dục Hồng Bàng ở quận 5 Sài G̣n

Đây  một trong những ngôi trường Pháp giao trả lại cho bộ Giáo DụcTiền thân của trường này  École Francaise De Cholonmột trường tiểu học dạy theo chương tŕnh Pháp.

 

Trung tâm giáo dục Hồng Bàng dạy song ngữ Pháp Việt từ lớp 1 

đến lớp 12. Đa số học sinh trường này  con em những nhà tai 

mắt ở Sài G̣ntướng  trong quân độiquan chức hành chánh  các nhà  sản.

 

Được dạy tại một ngôi trường danh giá lại được ở gần nhà  đầu 

tháng  năm 1975 tôi lại vừa thành hôn với người ḿnh yêu quả  hạnh phúcNhưng hạnh phúc đó không kéo dài lâungày 

30/4/1975 ập đếntôi cũng như toàn thể người dân miền Nam bị rơi xuống tận cùng địa ngụcNhững kẻ chiến thắng đến từ miền 

Bắc cướp bóc  hành hạ những kẻ chiến bại luôn cả những người dân  tội miền Nam.

 

Những người  tài sản bị tịch thâu nhà cửa nghiệpngười dân b́nh thường bị đổi tiền khiến số tiền dành dụm của họ không cánh  bay  tất cả mọi người thành  sản,

 

Rồi quân nhâncông chức VNCH bị tập trung “cải tạo” nhưng thật ra  đi   thời hạnNgười dân Sài G̣n bị đày ra vùng “kinh tế mới” tức  nơi rừng thiêng nước độc để canh tácHọ triệt tiêu 

văn hoá  truyền thống đạo đức của những người được đào tạo 

trong một nền giáo dục dân tộcnhân bản  khai phóng.

 

Tôi cùng một số lớn đồng nghiệp  giáo chức biệt phái cũng bị 

vào  như những  quan quân đội thuần tuưĐứa con trai đầu 

ḷng của tôi sinh ra khi tôi c̣n ở trong Khi  biết đi chập 

chửng  biết nói bập bẹvợ tôi dẫn  đi “thăm nuôi” tôi ở trại

cải tạo”. Mẹ  dạy  gọi ba nhưng  nh́n hết người  này 

đến người  khácgầy ốm  rách rưới như nhau  không biết ai mới  ba của .

 

Ngày ra trại tôi cảm thấy ḿnh chỉ được chuyển từ nhà  nhỏ ra 

nhà  lớn. 11 năm kẹt lại ở Việt Nam, tôi bương chải đủ mọi nghề để gia 

đ́nh  vợ chồng tôi  hai con nhỏ sống c̣ndạy họcbán quán

giữ xe  chạy xe ôm.

 

Cuối cùngtôi cũng thoát được đến bến bờ tự do. Rồi gia đ́nh tôi được đoàn tụ  ở xứ người nhưng chúng tôi cảm thấy hạnh phúc. Xin cảm ơn quê hương thứ hai đă dang tay đón nhận chúng tôi  đem lại cho chúng tôi cuộc sống sung túc.

 

HCA

Mùa Quốc Hận 2023