Những mùa Giáng Sinh trong cuộc đời tôi

Tản mạn Huỳnh Công Ân

 

Những năm tôi c̣n nhỏ của đầu thập niên 1950, Noel trong  ức của tôi  những lồng đèn h́nh ngôi sao màu đỏ treo trước nhà 

những người theo đạo Thiên Chúacây thông thật cao với các bóng đèn nhỏ đủ 

màu lấp lánh  hang đá bằng giấy bồi trong đó  h́nh tượng Chúa Hài Đồng

Đức Mẹ Maria, các Thiên Thầnmục đồng  con chiên...ở nhà thờ Xóm ChiếuTôi theo nhóm bạn con nít từ xóm Ḥa B́nhgần chợ Cầu CốngKhánh Hội đi bộ 

xuống nhà thờ đó ở gần bến đ̣ Long Kiễng để xem người  ta làm lễLúc về nhà th́ đă quá muộn và ba tôi chờ sẵn ở cửa để cho tôi một trận đ̣n nên thân v́ tội đi 

chơi khuya. Thế mà, năm nào cũng vậy tôi vẫn trốn nhà đi xem lễ Noel dù biết 

rằng về sẽ bị đ̣n.

 

Khi lớn lênđêm Giáng Sinh  một dịp tôi cùng các bạn chung cảnh ngộ “mồ côi 

đào”, lăng văng bên ngoài Vương Cung Thánh Đường để xem   nàng nào xinh xắn đi một ḿnh hay đi một nhóm toàn  nữ để chia nhau trổ tài “cua đào”.  Ai may mắn thi làm quen được  đưa giùm người đẹp về nhà để được nàng cho cái hẹn lần sauNhưng cũng không ít lầnchúng tôi về xe khôngC̣n ai may mắn  

đào sẵn th́ đêm Noel sẽ  dịp dẫn đào đi ‘défiler’ lấy le với bạn .

 

Noel năm 1968, tôi đón Giáng Sinh giữa cuộc hành quân ở vùng đồng bằng sông 

Cữu Long. Đêm đónhân dịp hưu chiếnhỏa châu   đạn chiếu sáng được bắn lên trời thay cho đèn sao ở hậu phươngNằm đong đưa trên vơng nơi đóng quântôi miên man nghĩ đến tương lai mịt mờ của ḿnh trong một cuộc chiến dai dẵng.

 

Tôi đă đón hai mùa Giáng Sinh trong trại tù cải tạo của cộng sản năm 1975 và 

1976. Đó là những mùa Giáng Sinh đen tối nhứt trong cuộc đời tôi. Nằm trong ngục  không biết ngày vềtôi hồi tưởng những mùa Giáng Sinh tươi đẹp ở miền 

Nam tự do.

Đêm sinh nht

Sáo ai ct gia đêm đông

Khúc bun Đêm thánh vô cùng ngày xưa

Lâng lâng tôi đắm trong mơ

Nh mùa Sinh Nht nên thơ năm nào

Đưa em đi do bến tàu

Đen treo sáng rc đón chào Chúa sinh

Năm nay Sinh Nht mt ḿnh

Ngm tri sao sáng mông mênh ni bun.

(Tri ci to Long Khánh, Noel 1975)

 

Hai năm 1986. 1987 tôi đón Noel trong trại tỵ nạn Pulau Bidong và Sungei Besi ở Mă Lai.  vẫn c̣n sống trong thiếu thốn  mất tự do nhưng viễn cảnh một cuộc sống định  ở một nước tự do, văn minh, dân chủ  đấp lại cuộc vượt biển thập tử 

nhứt sinh trên biển Đông  cuộc sống không ngày mai của 11 năm kẹt lại Việt Nam với thân phận của một kẻ ở “bên thua cuộc”.

 

Từ năm 1988 tới nay, tôi sung sướng được sống trong một quốc gia  hầu như 

năm nào cũng được bầu chọn  một trong mười nước  cuộc sống hạnh phúc 

nhứt trên thế giới: Canada tuy không giàumạnh bằng Mỹ , không đông dân như Trung Quốckhông  văn hóa cao ngang tầm nước Phápkhông  kỷ thuật tinh xảo như nước ĐứcTừ những ngày đầu một ḿnh tôi đặt chân lên “đất lạnh t́nh nồng” đến nay, gia 

đ́nh tôi đă quy tụ thành vài chục ngườimỗi nămvào đêm Noel tập trung tại nhà vợ chồng con gái tôi đón mừng ngày lễNgười già nhắc chuyện quá khứ, người trẻ bàn chuyện công việc c̣n trẻ con th́ chờ nhận quà. Năm nàochúng tôi cũng 

sống trong không khí ấm áphạnh phúc trong khung cảnh gia đ́nh đoàn tụ.

 

Nhưng năm nay, đại dịch Covid hoành hành dữ dội ở đâythành ra chính quyền 

phải ban lệnh cấm tụ họp gia đ́nh đón Giáng Sinh để tránh lây lan bệnh dịchHai vợ chồng tôi đành tự “cách ly” tại nhà. Chúng tôi chỉ được nh́n thấy con cháu qua messenger để cho đỡ nhớRiêng việc liên lạc bên ngoàinhờ anh trưởng Ban đại diện Hội Giáo Chức Việt Nam tại Québec  sáng kiến lập ra Vườn Hoa Giáo Chức để những người ”kỷ  của tâm hồn” ngày xưa  nơi gieo trồng  trao đổi 

những loài hoa văn chương quư hiếm qua h́nh thức email.

 

Như vậymùa Giáng Sinh này tuy không gặp được người thân  bạn nhưngtôi cũng thấy ấm ḷng nhờ phương tiện công nghệ cao vẫn liên lạc trao đổi được với mọi ngườiMong rằng năm tới, chúng ta sẽ không phải chào đón Noel trongkhông gian ảo như năm nay.

 

Montréalmùa Noel trong đại dịch 2020