Nhật ký năm 2021


Ngày 1 tháng 1 năm 2021



THÂN CHÚC NGƯỜI THÂN, BẠN BÈ VÀ HỌC TRÒ CŨ CỦA TÔI MỘT NĂM MỚI DƯƠNG LỊCH HẠNH PHÚC, AN KHANG VÀ THỊNH VƯỢNG




Ngày 16 tháng 1 năm 2021



Hôm nay thứ bảy, trận bão tuyết đầu tiên đã đổ xuống thành phố Montréal. Người ta dự báo Montréal sẽ nhận khoảng 20 cm tuyết. Mọi năm khoảng thời gian này, vợ chồng tôi về Việt Nam để đón tết với người thân, bạn bè và các em học trò cũ. Nhưng năm nay, đại dịch Covid-19 đã ngăn chuyến trở về nguồn của chúng tôi. Bây giờ, chúng tôi phải nằm nhà vì tình trạng lây nhiễm Covid ở tỉnh bang Québec đang trầm trọng: hai hoặc ba ngàn người bị nhiễm và vài chục người chết mỗi ngày. Nhà hàng, tiệm buôn, biên giới bị đóng cửa, lệnh giới nghiêm ban hành từ 8 giờ tối đến 5 giờ sáng mỗi đêm.

Mong rằng nạn dịch mau qua, chúng tôi sẽ có cơ hội gặp lại những thân tình cũ ở mọi nơi tự do như thời gian trước.


Ngày 12 tháng 2 năm 2021





“Đón Xuân này tôi nhớ Xuân xưa
Một chiều xuân em đã hẹn hò “
(Châu Kỳ)

Hôm qua, ngày 30 Tết, vợ chồng tôi đón chờ năm mới âm lịch cô độc, thui thủi ở nhà chỉ có hai người, không con, không cháu bên cạnh. Mọi năm, nếu ở lại Canada ăn Tết thì gia đình đứa con gái đến nhà đón Tết chung còn nếu về Việt Nam thì ăn Tết với gia đình đứa con trai đang ở đó vì công việc.

Canada đang ở trong mùa đại dịch, ban đêm thì giới nghiêm, ban ngày thì nhà hàng đóng cửa, không có chỗ vui chơi, hội họp, những người già ngồi nhà nhớ về dĩ vãng, nhớ về những mùa xuân đã qua đời mình trên quê hương.Và tôi cũng vậy.

Lúc còn nhỏ độ 8, 9 tuổi mỗi lần Tết đến thì tôi được ba tôi may cho một bộ pyjama mới mà chiều 30 Tết đã được bận đi chạy chơi với các bạn trong xóm. Trong túi, rủng rỉnh một ít tiền lì xì sớm tôi chạy tìm những sòng bầu cua cá cọp để đặt cược.

Tôi còn nhớ, những ngày Tết, một trong những thú vui ở nhà là đọc báo Xuân. Ngoài những bài viết bên trong về phong tục, ký sự, thơ... mùa Xuân thì hình bìa bên ngoài làm tôi chú ý nhất. Có tờ báo dăng ngoài bìa hình các nghệ sĩ cải lương, ca sĩ hay minh tinh điện ảnh như Thanh Nga, Thanh Thuý, Thẩm Thuý Hằng...Nhưng tôi thích nhất là trang bìa báo Xuân Tiếng Chuông của ông Đinh Văn Khai vì thường in tranh hình người đẹp của hoạ sĩ Lê Trung. Gương mặt toàn mỹ của người đẹp đó ám ảnh tâm hồn tôi từ tuổi ấu thơ


Đến tuổi “dậy thì”, những ngày trước Tết tôi với những thằng bạn còn trong tuổi “độc thân vui tính”như câu ông bà thường nói “trẻ vui cảnh chợ, già vui cảnh chùa” thường đi đến chợ hoa Nguyễn Huệ hay chợ tết Bến Thành để tìm một chút gì ấm lòng.
Đêm giao thừa, chúng tôi đi lên Lăng Ông Bà Chiều không phải để hái lộc mà để chiêm ngưỡng những nàng xuân đi xin xăm hay xem quẻ cầu duyên.

Rồi tuổi hoa niên cũng qua, xen lẫn thời gian dạy học là những năm dài trong quân ngũ. Tôi từng đón Tết tại đơn vị trong tư thế sẵn sàng tác chiến đề phòng bọn Việt cộng vi phạm lệnh hưu chiến như dịp Tết Mậu Thân.

Nhưng, hai cái Tết 1976 và 1977 trong trại cải tạo ghi lại trong cuộc đời tôi dấu ấn đau thương nhất của sự tuyệt vọng vì không biết bao giờ mình được thả ra và vợ con bên ngoài sống ra sao. Đến khi ra khỏi trại về với gia đình, tôi phải vật lộn với cuộc “đổi đời” để tồn tại.

Trên đường tìm tự do, tôi trãi qua hai cái Tết ở các trại tỵ nạn Mã Lai trong các năm 1986 và 1987. Tuy buồn vì xa nhà, nhưng trước mắt tôi có niềm hy vọng về một cuộc sống mới tự do.

Rồi những cái Tết tha hương ở “xứ lạnh tình nồng” Canada với bên ngoài tuyết trắng phủ đầy vạn vật khiến tôi thèm những cái Tết quê nhà ấm áp. Do đó mười mấy năm nay, trừ những năm bận việc phải ở lại, năm nào tôi cũng về Việt Nam ăn Tết.

Năm nay, bị kẹt lại đây vì dịch Covid-19, tôi ăn Tết Việt Nam online với vợ chồng đưa con trai và ba đúa cháu nội qua messenger.



Ngày 14 tháng 2 năm 2021





Ngày 8 tháng 3 năm 2021



Chúc bà xã, con gái, con dâu, em gái, các em dâu, các em gái vợ, các chị em họ, các cháu gái, các chị sui, các học trò gái của tôi và tất cả các phụ nữ Việt Nam một ngày Quốc Tế Phụ Nữ vui tươi, hạnh phúc và bình an.



Ngày 20 tháng 3 năm 2021



Hôm nay mùa Xuân chính thức về trên “xứ lạnh, tình nồng” Canada. Tôi từ Việt Nam trở lại đây được hơn nửa năm, về trong cơn đại dịch đang hoành hành tại quê hương thứ hai của tôi. Gần 10 tháng kẹt ở Việt Nam trước đó, tôi sống trong một môi trường tương đối an toàn dù cả thế giới đang bị con virus Vũ Hán gieo rắc kinh hoàng.

Lúc mới về, theo quy định của bộ y tế Canada, bất cứ công dân nào từ nước ngoài về nước phải tự “cách ly” tại nhà 14 ngày, vì vậy chúng tôi phải ở trong nhà không được phép ra ngoài trong thời gian đó.

14 ngày đó đối với chúng tôi, vốn bản chất năng động, thật là một cực hình vì suốt ngày phải quanh quẩn trong nhà. Chúng tôi phải tìm việc làm cho qua thời gian ngoài những lúc xem TV hay lên mạng. Vợ tôi làm bếp, tôi dọn dẹp bên trong nhà và phía sân sau. Mỗi sáng tôi ra đề máy hai chiếc xe hơi để tránh chết bình. Nhìn hai chiếc xích đu và cái cầu tuột mà ông bạn hàng xóm Gérald đã ráp sẵn chờ mấy đứa cháu nội tôi về lúc mùa hè vừa qua để chơi, nhưng chúng không về, tôi thầm cám ơn người bạn tốt bụng và rất tế nhị.

Trong thời gian “cách ly”, chính phủ đã gọi phone cho tôi hai lần. Lần đầu vì tôi để điện thoại ở nhà trên và xuống dưới dọn dẹp nên không bắt được. Lần sau may mắn tôi bắt phone và trả lời họ nên yên chí mình đã tuân thủ đúng quy định.

Những thứ người ta gởi cho chúng tôi đem qua dùm cho người quen đã được tôi giao đầy đủ bằng cách để trước cửa và gọi họ đến lấy. Riêng về thức ăn, chúng tôi nhờ con gái đi chợ Á Châu và ông hàng xóm đi chợ Tây mang đồ ăn để trước cửa, chúng tôi ra lấy sau.

Hai niềm vui của chúng tôi là nói chuyện qua mạng với các cháu nội và ngoại hoặc xuống dưới nhà hát karaoke.

Sau đó tình hình càng ngày càng xấu hơn, tại tỉnh bang Québec, mỗi ngày gần 2000 người nhiễm Covid và chết vài chục người. Chánh phủ phải dùng những biện pháp mạnh: đóng cửa trường học, rạp hát, quán ăn…, cấm tụ họp đông người và giới nghiêm ban đêm.

Đến hôm nay, cùng với việc mùa đông đã qua, tình hình tương đối sang sủa hơn, nhứt là sau khi chiến dịch chích ngừa Covid được tiến hành. Vợ chồng tôi đã được chích ngừa lần thứ nhứt. Như vậy chúng tôi cũng cảm thấy tương đối an tâm. Lệnh giới nghiêm đã giảm bớt, các em học sinh đã đi học lại.

Có phải mùa Xuân đến đem lại tin mừng và niềm vui cho mọi người?

Ngày 1 tháng 4 năm 2021



Có tin mùa hè năm nay, đại dịch Covid sẽ chấm dứt. Mọi sinh hoạt sẽ trở lại bình thường và người ta sẽ có thể đi du lịch bất cứ nơi nào mình thích. Vợ chồng tôi có thẻ về Việt Nam để thăm vợ chồng thằng con trai lớn và 3 đứa cháu nội đang ở Sài Gòn vì nó đang điều hành một công ty về công nghệ tin học ở đó. Nhưng, hôm nay là ngày 1/4, tin đó chỉ là CON CÁ THÁNG TƯ (POISSON D'AVRIL) nghĩa là không có thật, nhưng đó là ước mo của tôi và chắc cũng là ước mơ của mọi người sau hơn một năm trời cả thế giới đẵm chìm trong đại dịch.

Nhưng có những điều không phải là cá tháng 4 mà là hiện thực như hôm nay dù đã vào xuân hơn 10 ngày, trời lại đổ tuyết và có tin không vui nữa là dịch tăng mạnh hơn, chánh phủ Québec phải đưa một số vùng đã được đổi màu cam trở lại màu đỏ.
,

Ngày 9 tháng 5 năm 2021



Nhân ngày Hiền Mẫu (Mother’s Day), chúc mừng tất cả các bà mẹ Việt Nam trong đó có mẹ của các con tôi, mẹ của cháu ngoại tôi, mẹ của cháu nội tôi cũng như những người thân và học trò cũ của tôi đã là mẹ, đã hoàn thành thiên chức cao cả của mình



Trở về trang nhà