Nhật ký năm 2021


Ngày 1 tháng 1 năm 2021



THÂN CHÚC NGƯỜI THÂN, BẠN BÈ VÀ HỌC TRÒ CŨ CỦA TÔI MỘT NĂM MỚI DƯƠNG LỊCH HẠNH PHÚC, AN KHANG VÀ THỊNH VƯỢNG




Ngày 16 tháng 1 năm 2021



Hôm nay thứ bảy, trận bão tuyết đầu tiên đã đổ xuống thành phố Montréal. Người ta dự báo Montréal sẽ nhận khoảng 20 cm tuyết. Mọi năm khoảng thời gian này, vợ chồng tôi về Việt Nam để đón tết với người thân, bạn bè và các em học trò cũ. Nhưng năm nay, đại dịch Covid-19 đã ngăn chuyến trở về nguồn của chúng tôi. Bây giờ, chúng tôi phải nằm nhà vì tình trạng lây nhiễm Covid ở tỉnh bang Québec đang trầm trọng: hai hoặc ba ngàn người bị nhiễm và vài chục người chết mỗi ngày. Nhà hàng, tiệm buôn, biên giới bị đóng cửa, lệnh giới nghiêm ban hành từ 8 giờ tối đến 5 giờ sáng mỗi đêm.
Mong rằng nạn dịch mau qua, chúng tôi sẽ có cơ hội gặp lại những thân tình cũ ở mọi nơi tự do như thời gian trước.


Ngày 12 tháng 2 năm 2021



“Đón Xuân này tôi nhớ Xuân xưa
Một chiều xuân em đã hẹn hò “
(Châu Kỳ)

Hôm qua, ngày 30 Tết, vợ chồng tôi đón chờ năm mới âm lịch cô độc, thui thủi ở nhà chỉ có hai người, không con, không cháu bên cạnh. Mọi năm, nếu ở lại Canada ăn Tết thì gia đình đứa con gái đến nhà đón Tết chung còn nếu về Việt Nam thì ăn Tết với gia đình đứa con trai đang ở đó vì công việc.
Canada đang ở trong mùa đại dịch, ban đêm thì giới nghiêm, ban ngày thì nhà hàng đóng cửa, không có chỗ vui chơi, hội họp, những người già ngồi nhà nhớ về dĩ vãng, nhớ về những mùa xuân đã qua đời mình trên quê hương.Và tôi cũng vậy.
Lúc còn nhỏ độ 8, 9 tuổi mỗi lần Tết đến thì tôi được ba tôi may cho một bộ pyjama mới mà chiều 30 Tết đã được bận đi chạy chơi với các bạn trong xóm. Trong túi, rủng rỉnh một ít tiền lì xì sớm tôi chạy tìm những sòng bầu cua cá cọp để đặt cược.
Tôi còn nhớ, những ngày Tết, một trong những thú vui ở nhà là đọc báo Xuân. Ngoài những bài viết bên trong về phong tục, ký sự, thơ... mùa Xuân thì hình bìa bên ngoài làm tôi chú ý nhất. Có tờ báo dăng ngoài bìa hình các nghệ sĩ cải lương, ca sĩ hay minh tinh điện ảnh như Thanh Nga, Thanh Thuý, Thẩm Thuý Hằng...Nhưng tôi thích nhất là trang bìa báo Xuân Tiếng Chuông của ông Đinh Văn Khai vì thường in tranh hình người đẹp của hoạ sĩ Lê Trung. Gương mặt toàn mỹ của người đẹp đó ám ảnh tâm hồn tôi từ tuổi ấu thơ


Đến tuổi “dậy thì”, những ngày trước Tết tôi với những thằng bạn còn trong tuổi “độc thân vui tính”như câu ông bà thường nói “trẻ vui cảnh chợ, già vui cảnh chùa” thường đi đến chợ hoa Nguyễn Huệ hay chợ tết Bến Thành để tìm một chút gì ấm lòng.
Đêm giao thừa, chúng tôi đi lên Lăng Ông Bà Chiều không phải để hái lộc mà để chiêm ngưỡng những nàng xuân đi xin xăm hay xem quẻ cầu duyên.
Rồi tuổi hoa niên cũng qua, xen lẫn thời gian dạy học là những năm dài trong quân ngũ. Tôi từng đón Tết tại đơn vị trong tư thế sẵn sàng tác chiến đề phòng bọn Việt cộng vi phạm lệnh hưu chiến như dịp Tết Mậu Thân.
Nhưng, hai cái Tết 1976 và 1977 trong trại cải tạo ghi lại trong cuộc đời tôi dấu ấn đau thương nhất của sự tuyệt vọng vì không biết bao giờ mình được thả ra và vợ con bên ngoài sống ra sao. Đến khi ra khỏi trại về với gia đình, tôi phải vật lộn với cuộc “đổi đời” để tồn tại.
Trên đường tìm tự do, tôi trãi qua hai cái Tết ở các trại tỵ nạn Mã Lai trong các năm 1986 và 1987. Tuy buồn vì xa nhà, nhưng trước mắt tôi có niềm hy vọng về một cuộc sống mới tự do.
Rồi những cái Tết tha hương ở “xứ lạnh tình nồng” Canada với bên ngoài tuyết trắng phủ đầy vạn vật khiến tôi thèm những cái Tết quê nhà ấm áp. Do đó mười mấy năm nay, trừ những năm bận việc phải ở lại, năm nào tôi cũng về Việt Nam ăn Tết.
Năm nay, bị kẹt lại đây vì dịch Covid-19, tôi ăn Tết Việt Nam online với vợ chồng đưa con trai và ba đúa cháu nội qua messenger.



Ngày 14 tháng 2 năm 2021





Trở về trang nhà